Từng là trinh sát trên chiến trường Quảng Trị khốc liệt, nhà báo, cựu chiến binh Phùng Huy Thịnh mang trong mình ký ức không thể phai mờ về đồng đội, về những lần thoát chết trong gang tấc. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông vẫn giữ vẹn nguyên tình yêu nước, niềm tự hào là người lính, và biến ngòi bút thành vũ khí tiếp nối hành trình cống hiến.
Những năm đầu thập niên 1970, chàng trai trẻ Phùng Huy Thịnh khoác ba lô, cầm súng lên đường nhập ngũ, đảm nhiệm vị trí trinh sát. Nhiệm vụ của ông là luồn sâu vào trận địa địch, nắm tình hình và dẫn đường cho đơn vị. Mỗi chuyến đi đều như một lần thử thách số phận.
“Có những trận chiến không bao giờ quên”, ông nói, ánh mắt chùng lại khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại bên sông Thạch Hãn. Trong ký ức của ông, tiếng súng, tiếng pháo, mùi khét của thuốc nổ và cả sự im lặng nghẹn ngào sau mỗi trận đánh vẫn còn nguyên vẹn, như mới hôm qua.
Rời quân ngũ, ông bước vào nghề báo. Vẫn giữ tác phong nhanh nhạy, tỉ mỉ của người trinh sát, ông dấn thân vào nhiều tuyến bài khó, phản ánh trung thực đời sống, đặc biệt là những câu chuyện về người lính, cựu chiến binh và các giá trị truyền thống. Mỗi bài viết của ông đều thấm đẫm tình yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng gìn giữ ký ức chiến tranh để thế hệ sau hiểu giá trị của hòa bình.
“Làm báo với tôi cũng như đi trinh sát, phải đến tận nơi, nhìn tận mắt, nghe tận tai và viết bằng cả trái tim,” ông chia sẻ. Với ông, cây bút là vũ khí, trang giấy là mặt trận, và sự thật là mục tiêu tối thượng. Hành trình từ chiến trường Quảng Trị đến tòa soạn của ông là minh chứng sống động cho sức mạnh của tình yêu nước, niềm tự hào người lính, và trách nhiệm không bao giờ nguôi với Tổ quốc.
Trong số podcast này, hãy cùng lắng nghe những chia sẻ chân thành của nhà báo, cựu chiến binh Phùng Huy Thịnh về những kỷ niệm không thể nào quên trên chiến trường Quảng Trị, những lần thoát chết trong gang tấc và hành trình tiếp nối tình yêu nước qua ngòi bút.